Friday, August 17, 2018

Những“địa đạo” của đêm Sài Gòn xưa

Đêm, Sài Gòn bây giờ, với Phố đi bộ, con đường gấm hoa của hàng ngàn tuổi trẻ và, thỉnh thoảng, những sân khấu lớn được dựng giữa đất/trời, làm bệ phóng cho những tiếng hát như những phi tiễn, phóng vào vũ trụ, làm mờ cả những tinh tú sáng chói nhất: đó là sự xuất hiện và thao diễn cuồng nhiệt của những... “siêu sao” âm nhạc. Những cật lực lao tới, bất kể bến bờ nhân gian nào, của những thần tượng giới trẻ, Sài Gòn hôm nay.
Đó là chân dung khác. Trái tim khác. Phiên bản khác so với đêm. Sài Gòn. Xưa.
Tôi muốn nói, nếu đấy là quảng trường của đêm bập bùng những ngọn lửa ngồn ngộn khát khao, hối hả hơi thở của sức sống hôm nay thì, đêm, Sài-Gòn-xưa, là sự thiếp ngủ, bằn bặt chiêm bao của những tiếng vỗ một bàn tay.
Góc đêm, Sài Gòn xưa, với tôi, là những con đường vắng lặng, với những ngọn đèn đường lẻ loi, cúi xuống kiếm tìm linh hồn, hay ngắm nhìn chiếc bóng chơ vơ của chính nó.
cfe84d27-148e-4150-b5fc-8f4978dc3248


































Ca sĩ Kiều Loan hát tại phòng trà Tự Do, năm 1967. Ảnh: TL
Thị dân đêm, Sài Gòn, xưa, nếu phải ra khỏi nhà trước 12 giờ khuya, sẽ nghe được tiếng giày mình bị hè phố ném trả lại, như một nhắc nhở cay nghiệt của hoang vắng.

Wednesday, August 15, 2018

Một thời điểm: Hai tấm hình - hai số phận và tội ác của truyền thông thiên tả


 - Tết Mậu Thân 1968 đã cách đây 50 năm, một thời gian khá dài so với một đời người, dễ gây nên cảnh vật đổi sao dời và những lãng quên ký ức đời thường, nhưng đối với tuyệt đại đa số người dân miền nam, các đổ vỡ tang thương vì khói lửa chiến tranh của biến cố tết Mậu Thân, những chủ trương trí trá, xảo quyệt và các hành vi giết người hổn loạn, tràn lan quá nhiều và quá tàn ác do các lực lượng tham chiến cộng sản miền bắc thực hiện với dân lành VNCH trong các ngày đầu xuân 1968, thật khó quên. Đúng hơn là không thể nào quên.

Monday, August 13, 2018

Cờ Vàng Ba Sọc Ðỏ - Ngọn Cờ Đại Nghĩa : Biểu tượng chính thống dòng sinh mệnh dân tộc

Tập đoàn Cộng sản Hà Nội đã tráo trở áp đặt một cách bịp bợm rằng quốc kỳ Việt Nam nền vàng ba sọc đỏ là lá cờ của các chế độ Việt Nam Cộng Hòa miền Nam để rồi vin vào cớ đó mà chỉ thị cho các tên trùm Việt cộng khát máu trong cái Tòa Đại sứ, Toà Lãnh Sự CH/XHCN/VN trên đất Mỹ trỗ tài luồn ngõ trước, lách ngõ sau, van xin lạy lục các vị Giám sát Hội đồng thành phố San Francisco, các Nghị viên Hội đồng thành phố Boston...và nhiều nơi khác để xin rút lại các nghị quyết công nhận cờ Vàng ba sọc đỏ là biểu tượng truyền thống tự do, dân chủ của khối người Việt quốc gia tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại.



     Một hiện tượng lạ lùng và buồn cười đã và đang xảy ra như vậy mà từ xưa đến nay chưa bao giờ có trên một đất nước nào, cái mà người ta gọi là một Chính phủ có đất, có dân để cai trị, có bang giao các nước, có quốc kỳ, vậy mà lá cờ máu màu đỏ sao vàng không được phép hay không được quyền treo tại bất cứ nơi nào, ở đâu, và lúc nào trên quốc gia có bang giao, mà chỉ thấy lèo tèo, lấp ló, thậm thụt trên đầu ngón tay ở những chỗ các tên VC khát máu trú ngụ. 

Tuesday, June 19, 2018

CHÍNH QUYỀN TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM NGĂN CHẶN TỪ XA VÀ TẬN GỐC NGUY CƠ "ĐẶC KHU CHỢ LỚN TỰ TRỊ" RA SAO?

  Thập niên 1950, sau khi Quân giải phóng nhân dân Trung Hoa chiếm xong toàn bộ đại lục Trung Hoa, Chính quyền Cộng hòa nhân dân Trung Hoa (Trung Quốc) ngầm ngầm lẫn công khai có chủ trương tác động, gây ảnh hưởng đến các cộng đồng người Hoa khu vực Đông Nam Á.

Cũng trong những năm này, Singapore là thuộc địa Anh, nơi cộng đồng người Hoa chiếm đa số nổi lên phong trào đòi tự trị. Trong tổng tuyển cử đầu tiên năm 1955, lãnh đạo ủng hộ độc lập của Mặt trận Lao động là David Marshall giành chiến thắng; dẫn đầu một phái đoàn đến Luân Đôn để yêu cầu tự trị hoàn toàn, song người Anh bác bỏ. David Marshall từ chức và Lâm Hữu Phúc trở thành người thay thế, tiếp tục tiến hành các chính sách nhằm thuyết phục người Anh trao cho Singapore quyền tự trị nội bộ hoàn toàn đối với toàn bộ các vấn đề, trừ quốc phòng và đối ngoại.
Thực tế 4 năm sau, 1959, qua bầu cử tháng 5-1959, Đảng Hành động Nhân dân giành chiến thắng và Singapore trở thành một nhà nước tự trị nội bộ bên trong khối Thịnh vượng chung.
Và sau những biến động lịch sử, từ một thành viên của Liên bang Malaysia cùng với Malaya, Sabah và Sarawak (1962), Singapore là bang tự trị vào tháng 9-1963. Cuối cùng, Singapore độc lập ngày 9-8-1965.

Sunday, May 6, 2018

Giờ phút cuối của thành phố Đà Nẵng – Tháng 3 - 1975

Bút Ký :  Giờ phút cuối của thành phố Đà Nẵng  – Tháng 3 - 1975                   
zzphan duc minhxxxx        Phan Đức Minh                                        

( Tăng người thân và bạn bè đã sống và làm việc cùng tôi tại  thành phố Đà Nẵng trong giai đoạn này )  
                                                                                             Đà Nẵng vào những ngày cuối tháng 3 năm 1975 thật là hỗn độn, rối lọan. Quân đội và dân chúng từ các Tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên, thành phố Huế đổ xô về, làm cho cái thành phố đã đông dân này càng thêm đông đảo. Cái Radio 4 băng tần tối tân nhất cuả Nhật lúc bấy giờ, lúc nào cũng ở bên cạnh tôi. Theo tin từ các Đài Phát Thanh trong và ngòai nước thật là lộn xộn, không giống nhau… Theo đài phát thanh Quân Đội, Sài Gòn, VOA, BBC cũng như một vài đài khác cuả nước ngòai, tôi vô cùng kinh ngạc là Huế có lệnh rút bỏ mặc dầu chưa đánh nhau chi cả. Sao lạ quá như vậy ? Tôi gọi điện thọai, hỏi mấy Ông bạn thân là Đơn Vị Trưởng trong vùng thì họ cũng trong tình trạng như tôi, không rõ đầu đuôi, tình hình ra sao hết.

THƯA MẸ VIỆT NAM


Mẹ ơi!

Khi Cha nói với Mẹ rằng
Ta là giòng giống của Rồng
Nàng là giòng giống của Tiên
sống với nhau hoài không đặng
Sao Mẹ không nhắc Cha câu gừng cay muối mặn
Sao Mẹ không trả lời Cha

Đức tính ân cần của người miền Nam trước đây


2i0vink
Buổi sáng nọ, nơi góc đổ rác chung của cả khu nhà tự dưng xuất hiện một đôi giày cũ còn khá tốt. Giày được đặt trong một cái hộp với tờ giấy ghi chú, nét chữ nắn nót “đồ còn tốt, ai cần xin cứ tự nhiên”..
Ở mấy nước tư bản giãy chết, việc đem bỏ đi đồ dùng còn xài tốt không lạ, nhưng cách nhường lại cho người khác sử dụng với tất cả sự ân cần là một cung cách đáng ngưỡng mộ.